Năm nay tôi hai mươi (12)

Một ngày làm việc vất vả, gặp biết bao nhiêu là celeb. rồi lại phải gánh những chuyện bận lòng. thế nhưng về đến nhà, nhìn thấy một bìa sách đẹp, một tấm giấy thơm, những dòng chữ của Hà, của Roth, tự dưng thấy lòng mình ấm áp lạ. tôi vẫn nhớ lời khuyên của Anh Xu Beo (thật ra là ổng khuyên người khác): làm gì thì làm, cũng phải nhớ cái gốc của mình là dân chữ nghĩa.

Năm nay tôi hai mươi

Tôi nhớ những chiều nằm đọc sách trên thảm cỏ đầy nắng, kế bên là hai đứa trẻ đang chơi đùa. tôi nhớ những đêm ngồi chầu đến 1h sáng, rút phích cắm cổng từ để ăn cắp sách thư viện. Tôi nhớ những ngày gần thi Java đến đít vẫn ngồi mòn mỏi đọc Cioran, Coetzee ở thư viện Melbourne Uni. tôi nhớ những đêm đi xem đen trắng ở Cinematheque đến 12h rồi 4h rưỡi sáng hôm sau mắt nhắm mắt mở bắt tram đi phụ bếp. tôi nhớ đến cả những thất bại đau xót trong cuộc đời mình. tôi nhớ đến lời hứa quay trở lại Paris để học văn chương mà không thực hiện được. tôi nhớ đến những lần “we regret to inform you that”.

Nhưng điều sung sướng nhất vẫn là khi tôi nhìn thấy những con chữ và đầu tôi nhảy múa cùng với chúng. nó đê mê đến độ tôi muốn đọc những thứ thậm chí tôi chẳng hiểu gì, nhưng toàn bộ trang giấy giống như một bức ảnh chụp đang xê xích và xoay vần trước mặt, nó rút hết toàn bộ năng lượng và biến tôi trở thành nhân vật cùng với những con chữ. thế nên đừng hỏi tại sao người ta toàn đọc và viết những thứ chẳng hiểu gì. thế nên đừng hỏi tại sao người ta đi yêu từng ngọn cỏ.

Bài viết hay trên Blog

Thế nên đừng hỏi tại sao De Niro giắt súng vào mông và đang đêm đi cứu gái điếm.

Leave a Comment